Valentine's Day Wallpapers 2016
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng

Những ngày cuối năm bận rộn, hôm nào tan sở thành phố đều lên đèn từ lâu. Mỗi sớm hòa vào dòng người đông đúc thấy bận bịu in hằn lên gương mặt. Chị thở dài, bảo chưa kịp làm gì Tết đã đến nơi.


Nhiều lúc vẫn làm mình kiệt sức bởi suy nghĩ mỗi ngày chỉ có hai tư giờ ngắn ngủi, giá có thêm vài giờ nữa để làm việc này việc kia. Thứ duy nhất luôn tuần hoàn nhưng không lặp lại chính là thời gian. Mùa xuân chắc chắn sẽ trở về khi ngày đông từ tốn đi qua, thế nhưng không phải cái Tết nào cũng đủ đầy ấm áp như nhau.
Chúng mình chẳng có quyền năng để quay lại và khuấy động hòng đổi thay quá khứ. Nên những ngày trống rỗng, điềm nhiên mà nghĩ màu của thời gian không chỉ hiển hiện rõ ràng bằng ngày tháng vơi trên tờ lịch mà phải nhìn thấu đáo với cả tâm can.
Là mình chăm chú nhìn mái đầu của mẹ cha, thấy năm tháng qua tóc người đã bạc, vết chân chim đồi mồi xô đẩy, sức khỏe hụt hao mỗi ngày. Cứ mỗi tháng chạp sang lại thầm nhủ có thể đếm được còn chừng ấy những cái Tết bên mẹ cha mà ngậm ngùi.
Màu thời gian ở lại bằng tuổi thanh xuân lặng lẽ đi qua. Mốc ba mươi ngạo nghễ chờ ở trước mà vẫn lo toan lắm chuyện bao đồng, chuyện lớn của mình thì lơ đãng chẳng mấy bận tâm, cũng bởi đã tự làm mình tin duyên lành và người ta chưa đến.
Màu thời gian nằm ở vườn hoa Tết của dì, độ trước những chậu bông cúc vừa nhú từng lá một. Thế mà bây giờ đã chuẩn bị đơm hoa. Những vườn đào, vườn mai khắp nơi trong nước về hội tụ làm rực rỡ mọi con đường. Có cô người Bắc cũng năm ngoái, năm kia ngồi bán những cây đào ở góc sân nhà văn hóa. Vô tình gặp lại mà như gặp người quen cũ bởi bao thăm hỏi ân tình. Tết chỉ mấy ngày nhưng những người như cô đã làm cật lực cả năm. Đêm nay lại chuẩn bị chăn chiếu để nằm ngoài trời trông hoa. Sương đêm rớt xuống lạnh mấy cũng chẳng bằng nỗi lo lỗ vốn bởi thời tiết.
Ở nơi này nơi kia, có biết bao bạn trẻ vượt đường xa nô nức đi ngắm tuyết và thỏa thích chơi đùa. Trong khi ấy, người dân địa phương héo hắt vì mùa màng thất bát lại run rẩy bởi lạnh giá hơn mỗi ngày. Niềm hạnh phúc của người này đôi khi vẫn được đánh đổi từ nỗi bất hạnh của người kia là vậy.
Những ngày cuối năm, nhà mình ấm lên từ bếp lửa mẹ nhen để sên mứt. Rồi chừng khoảng hai bảy trở đi, lại lục đục ngâm nếp mua lá chuẩn bị gói bánh. Chú hàng xóm hay càm ràm nhà mình năm nào cũng cặm cụi làm mứt, gói bánh mất công chi bằng ra chợ mua đủ đầy đẹp đẽ. Thế nhưng, ba bảo lúc chuẩn bị mới ý nghĩa, Tết quan trọng là không khí đầm ấm rôm rả như thế này. Cả nhà quay quần mỗi người một việc thấy gần gũi, vui vẻ hẳn lên.
Bữa vô tình chứng kiến anh nọ đã lớn tuổi, ăn mặc lịch sự đi xin làm phục vụ Tết. Nhìn vẻ già dặn lại mặc vest đi giày nên chẳng ai dám nhận, cho tới khi anh tâm sự bảo sợ Tết rảnh quá hư thân nên đi làm cho đỡ rỗi rãi thì đám trẻ bật cười, bảo chắc anh này có vấn đề về thần kinh. Mình lại thấy những người như vậy đáng trân trọng, ít ra họ không lãng phí thời gian vào việc vô nghĩa vô chừng.
Chị nhận bảo trợ một cụ già neo đơn. Hồi trước còn khỏe mạnh, cụ chuyện trò vui vẻ và hỏi thăm ân cần tới chị. Bẵng đi gần một tháng bận bịu, hôm rồi ghé lại chị rớt nước mắt bởi cụ đột nhiên yếu dần và chẳng còn tỉnh táo. Thời gian là vậy, trong khi người trẻ đang phung phí thì tuổi già phải dè chừng mỗi ngày bởi bất trắc.
Hồi đi xa và đi lâu, chị về thăm nhà mà ngạc nhiên bởi quê mình chẳng đổi thay. Vẫn cánh đồng thăm thẳm trước mặt, bờ đê cọng cỏ xanh um và dải xuyến chi dài bất tận. Người quê vào phố mang theo mác dân tỉnh quê mùa, lạc hậu. Đôi ba em gái thành sinh viên nên lột xác, rũ bỏ gốc gác với mái tóc đủ màu và áo quần sành điệu. Song, dẫu thay đổi thế nào vẫn chẳng bao giờ làm hài lòng thị thành nếu không bản lĩnh và khôn ngoan.
Tết là khi được rời phố chật chội, vừa bắt gặp ngọn khói chiều từ xa đã hình dung ra ấm áp. Là bữa cơm đầm ấm bên mẹ cha và các em, cùng nghe nụ cười giòn tan hạnh phúc của bạn nhỏ nhà mình. Khi ấy chẳng bận tâm đong đếm nữa, bởi biết rằng thời gian mang màu của sum vầy hạnh phúc.
Diệu Ái
Đọc thêm:

Cả lớp cười ồ lên, câu chuyện tưởng tượng này quả là thú vị pha thêm chút ngượng ngùng…

1/ Quy luật của xe rác
Một hôm tôi nhảy vào một chiếc taxi để ra phi trường. Đang chạy đúng làn bỗng từ bãi đậu xe phía trước một chiếc xe nhà màu đen phóng ra. Người lái taxi thắng kêu một tiếng két và tránh không va chạm xe kia trong đường tơ kẻ tóc!Người lái xe kia ngoái đầu mắng chúng tôi. Người lái taxi chỉ cười vẫy chào lại. Tôi thấy anh thật là tử tế.
Thế nên tôi hỏi "Sao anh hiền vậy? Anh kia suýt tông hư xe anh và mình có lẽ đã phải nhập viện!"
Bấy giờ anh lái taxi dạy tôi bài học này, tôi gọi nó là: "Quy luật của xe rác". Anh giải thích rằng nhiều người cứ như là xe rác vậy. Họ chạy vòng quanh mang theo đầy rác, đầy bực dọc, đầy nóng giận và chán chường. Vì rác của họ đầy ắp, họ cần nơi đổ rác và đôi khi họ trút lên bạn. Đừng mang nó vào mình. Chỉ cần mỉm cười, vẫy chào, chúc điều tốt lành rồi ta cứ đi tiếp. Đừng thèm lấy rác đó rồi mang rải cho người khác nơi làm việc, nơi dọc đường hay mang về nhà.
Người thành đạt quyết không để cho mấy xe chở rác làm hỏng ngày của mình.
--> Cuộc đời quá ngắn để mà cứ sống trong hối tiếc, vậy nên... hãy yêu thương người cư xử tốt với mình và cầu nguyện cho ai xử tệ. Cuộc sống này ta tạo nên nó chỉ mười phần trăm, còn chín mươi phần trăm là tùy thuộc cách ta tiếp nhận nó!
2/ Ngược lại với yêu
Một giáo sư đang giảng về “tiểu thuyết” ở một lớp học của các nhà văn trẻ, giáo sư bỗng dừng lại hỏi các học viên:
- Ngược lại với yêu là gì?
- Ghét ạ!
Giáo sư đi đi, lại lại, trầm ngâm, ông bỏ giáo trình xuống bàn và nói:
- Thế này nhé: Ví như anh đang yêu, sau đó chia tay! 50 năm sau anh 70 tuổi, tình cờ gặp lại người cũ trong một chiều đi dạo. Lúc đó bà nọ chằm chằm nhìn anh và nói: “Ông A ơi tôi ghét ông!”. Nếu tình tiết xảy ra đúng như vậy, anh phải mừng cho bản thân mình!
- Vì sao?
- Vì anh là người may mắn mới có người ghét anh hàng nửa thế kỷ.
- May mắn quái gì, phi lý!
- Bình tĩnh, bình tĩnh, anh nghĩ kỹ xem, ghét cũng cuốn hút tình cảm như yêu như thương, tức là tình cảm của ai đó vẫn nghĩ về anh. Có người ghét anh 50 năm, tức là vẫn nghĩ về anh 50 năm, thật là hiếm có đấy! Anh may mắn không nào? Điều đáng sợ là khi anh gặp lại người cũ, anh hỏi: “Bà B ơi có nhớ tôi không?”. Người nọ đứng đực ra nhìn anh và nói: “Thưa ông, tôi nom ông hơi quen quen, ông là ai?”.
Cả lớp cười ồ lên, câu chuyện tưởng tượng này quả là thú vị pha thêm chút ngượng ngùng…
Giáo sư khẳng định: “Ngược lại với yêu đâu phải là ghét!”.
Cả lớp nhất trí với giáo sư: “Ngược lại với yêu là lãng quên!”.
---> Cách "trả thù" tốt nhất là lãng quên, bơ đi coi như không nghe và sống tiếp
3/ Thanh gươm của vua Dionysius
Thuở xưa, Dionysius trị vì xứ Syracuse - một xứ sở giàu có nhất vương quốc Sicily. Dionysius sống trong một cung điện nguy nga tráng lệ với vô số đồ vật đắt giá và đông đảo tùy tùng.
Quyền lực và sự giàu có của Dionysius đã khiến nhiều người ở xứ Syracuse ghen tị. Và Damocles - một cận thần thân tín của Dionysius - là một trong số đó. Hắn ta luôn ca thán với nhà vua rằng:
- Ngài thật là may mán! Ngài có tất cả mọi thứ mà người khác ao ước. Ngài chính là người hạnh phúc nhất thế gian.Dionysius chán ngấy khi suốt ngày phải nghe những lời đó của Damocles. Một hôm, nhà vua bảo với người cận thần của mình:
- Sao lúc nào ngươi cũng nghĩ ta hạnh phúc hơn mọi người vậy?
- Nhưng quả thật là vậy, thưa đức vua. - Damocles trả lời. - Hãy nhìn vào quyền lực và tài sản mà Người đang nắm giữ. Người chẳng bao giờ phải bận tâm hay lo nghĩ bất kỳ điều gì. Cuộc sống còn có thể tốt đẹp hơn thế sao?
- Vậy thì ta cho phép ngươi được thay thế ta trong một ngày.
- Ôi! Thần chưa khi nào dám mơ đến điều này. - Damocles sung sướng. – Chỉ cần được ở vào vị trí của ngài một ngày đã là niềm hạnh phúc nhất đối với thần rồi.

- Được thôi! Vậy thì ngày mai ngươi hãy đến đây, rồi ngươi sẽ có được niềm hạnh phúc đó.
Thế là ngày hôm sau, Damocles được dẫn đến cung điện. Theo lệnh của Dionysius, những người hầu trong cung phục vụ Damocles tận tình như phục vụ chủ nhân của họ.
Họ khoác lên người Damocles áo choàng hoàng gia và đặt lên đầu gã chiếc vương miện của nhà vua. Damocles ngồi xuống chiếc bàn lớn trong sảnh ăn và lập tức các cao lương mỹ vị được dọn ra. Chẳng còn gì sung sướng hơn thế nữa đối với Damocles. Những loại rượu quý hiếm, hoa thơm quá ngọt, dầu thơm hảo hạng và nhạc múa rộn rã liên tiếp được dâng lên. Damocles ngồi thư giãn trên tắm nệm êm ái, tận hưởng niềm hạnh phúc vô bờ.
- Ôi! Thế này mới là sống chứ. - Gã thở dài nói với Dionysius đang ngồi phía góc bàn đối diện. - Trước giờ thần chưa từng được tận hưởng cuộc sống tuyệt vời như thế này.
Nói rói gã nâng cốc rượu lên miệng và ngửa mặt lên trần nhà. Nhưng cái gì đang đung đưa trên cao và mũi nhọn chĩa thẳng vào đầu gã thế kia?
Damocles lặng người; nụ cười tắt ngấm trên môi. Khuôn mặt gã tái xanh còn đôi tay thì run lẩy bẩy. Bây giờ, gã chẳng còn thiết đến cao lương mỹ vị hay nhạc múa gì nữa. Điều duy nhất gã nghỉ đến là thoát ngay khỏi chỗ ngồi này, càng nhanh càng tốt.
Ngay trên đầu của Damocles, một thanh gươm được treo vào một sợi dây mỏng mảnh. Lưỡi gươm sắc bén của nó nhắm thẳng vào chính giữa đỉnh đầu gã.
Thoạt tiên, Damocles toan nhảy khỏi ghế và chạy trốn, nhưng gã lập tức từ bỏ ý định vì sợ rằng chỉ cần một chuyển động nhỏ cũng làm đứt sợi dây và khiến thanh gươm rơi thẳng xuống. Damocles ngồi im như tượng đá.
- Có chuyện gì thế? - Dionysius hỏi. - Sao ta thấy ngươi có vẻ căng thẳng vậy?
- Thanh gươm! Thanh gươm trên kia kìa! - Damocles thì thào. - Ngài có thấy nó không?
- Dĩ nhiên là có chứ! - Dionysius đáp. - Ta thấy nó mỗi ngày. Lúc nào nó cũng lơ lừng trên đầu ta và có thể rơi xuống bất cứ khi nào. Nhưng đó chỉ là một phần nổi mà ta cố tình đặt ra để nhắc nhở mình về những tai họa tiềm ẩn khác, chẳng hạn như sự phản bội của các cận thần, sự quay lưng của dân chúng, sự xâm lược của kẻ thù hoặc những quyết định sai lầm của chính bản thân ta. Muốn có quyền lực, trước tiên ngươi phải học cách chấp nhận mọi hiểm nguy và rủi ro, ngươi hiểu không?
- Vâng, thưa đức vua, thần đã thấm thía điều đó. - Damocles trả lời. – Thần không nghĩ ngài phải lo nghĩ nhiều điều như thế này. Hãy trở lại vị trí của ngài, còn thần, thần trở về nhà mình ngay.
Từ đó về sau, Damocles không bao giờ muốn đánh đối vị trí của mình với nhà vua một tích tắc nào nữa.
--> Thử đặt mình vào vị trí người khác, xem họ làm vậy có nguyên nhân gì sâu xa không, trước khi khó chịu vì họ nhé!
Ngày xưa, có một họa sĩ kiệt suất tên là Ranga. Trong suốt quá trình hoạt động nghệ thuật của mình ông đã cho người đời chiêm ngưỡng nhiều kiệt tác đáng kinh ngạc khiến ai cũng phải trầm trồ khen ngợi.Theo thời gian, tuổi trẻ của Ranga cũng dần qua đi làm ông trăn trở. Sau đó ông quyết định mở một lớp học mỹ thuật để dạy nghề cho mọi người và cũng để tìm đệ tử nối nghiệp.
Ông hay nói với các học viên rằng:
"Các con chỉ có thể thành công khi làm cho ta hài lòng với kĩ năng và sự hiểu biết của các con.Chính vì thế không mấy khi thấy ông khen ngợi ai và cũng không đề cập đến thời gian kết thúc khóa học. Ông tận tụy truyền cho học trò những bài học về phương pháp đánh giá, ước định hết sức độc đáo. Ranga không bao giờ thổi phồng tầm quan trọng của những bức tranh hay sự nổi tiếng, mà ông luôn nhấn mạnh đến cách xử sự, thái độ với cuộc sống của học trò.Trong một số lượng lớn học trò, Rajeev là một người có tài nhất lại chăm chỉ, sáng tạo nên tiếp thu nhanh hơn nhiều so với các bạn đồng môn. Ranga rất hài lòng về cậu học trò này"
Một ngày kia, ông gọi Rajeev đến và bảo:
"Ta rất tự hào về những tiến bộ mà con đã đạt được, nhưng trước khi ta công nhận con thực sự là một họa sĩ tài năng ta muốn con vẽ một bức tranh mà ai cũng phải thấy đẹp, phải khen ngợi.Rajeev vâng lời, cậu chăm chỉ làm việc ngày đêm và đem đến trình thầy Ranga một bức tranh tuyệt diệu. Ranga xem qua rồi bảo:- Con hãy đem bức tranh này ra đặt ở quảng trường chính, để tất cả mọi người có thể chiêm ngưỡng. Hãy viết bên dưới bức tranh là tác giả sẽ rất biết ơn nếu bất kỳ ai có thể chỉ ra bất kỳ sơ suất nào trên bức tranh và đánh một dấu X vào chỗ lỗi đó.Rajeev làm theo lời thầy: đặt bức tranh ở quảng trường lớn với một thông điệp đề nghị mọi người chỉ ra những sơ suất."
Hai ngày sau, Ranga đề nghị Rajeev lấy bức tranh về. Rajeev rất thất vọng khi bức tranh của mình đầy dấu X. Thầy Ranga mỉm cười an ủi và khuyên Rajeev đừng thất vọng, cố gắng thêm lần nữa. Rajeev vẽ một kiệt tác khác mang đến cho thầy. Ranga nhìn ngắm nó và bảo:- Rajeev con hãy thay đổi thông điệp dưới bức tranh. Hãy để màu vẽ và bút ngay cạnh bức tranh ở quảng trường và đề nghị mọi người tìm những chỗ sai trong bức tranh và sửa chúng lại bằng những dụng cụ để vẽ ấy.Sau hai ngày, khi lấy tranh về, Rajeev rất vui mừng khi thấy bức tranh không bị sửa gì hết và tự tin đem đến chỗ thầy của mình.
Ranga nói:
"Con đã thành công vào ngày hôm nay. Bởi vì nếu chỉ thành thạo về mỹ thuật thôi thì chưa đủ, mà con còn phải biết rằng con người bao giờ cũng đánh giá bừa bãi ngay khi có cơ hội đầu tiên, cho dù họ chẳng biết gì về điều đó cả. Nếu con luôn để cả thế giới đánh giá mình, con sẽ luôn thất bại. Con người thích đánh giá người khác mà không nghĩ đến trách nhiệm hay nghiêm túc gì cả. Mọi người đánh những dấu X lên bức tranh đầu tiên của con vì họ không có trách nhiệm gì mà lại cho đó là việc không cần động não và họ thích thú. Nhưng khi con đề nghị họ sửa những sơ suất thì không ai làm nữa, vì họ sợ bộc lộ hiểu biết – những thứ mà họ có thể không có. Nên họ quyết định tránh đi là hơn. Cho nên, những thứ mà con đã phải vất vả để làm ra thì đừng dễ dàng bị ảnh hưởng bởi đánh giá của người khác. Hãy tự đánh giá mình. Và tất nhiên, cũng đừng bao giờ đánh giá người
khác quá dễ dàng "
--> Hãy tập cho mình lối sống khác, hãy sống cho chính mình, và quan tâm những điều mà mình thực sự mong muốn trong cuộc đời, những ý kiến tốt thì tham khảo, còn những chuyện khác thì không nên quan tâm làm gì!

Cái chết là điểm đến của tất cả mọi người, người tới như thế nào thì ra đi như thế đó, nhưng quan trọng không phải là điểm đến mà quá trình sống, mục tiêu sống, hành trình của cuộc đời!

Tina Tran
Dạo này trên mạng hay thấy nhiều khẩu hiệu đại loại giàu hay nghèo chết rồi thì cũng như nhau! Nghe qua thì có vẻ đúng nhưng tự nhiên thấy mất động lực, mất mục tiêu phấn đấu quá! Nghe có vẻ giống chân ngắn hay chân dài thì cũng tới háng. Nói thì có vẻ thô quá nhưng bản chất, nội dung của hai câu thì giống nhau. Nhưng có phải vậy không? Nghèo hay giàu chết thì cũng như nhau?
Con người ngay từ khi mới lọt lòng ra đời đã giàu, nghèo khác nhau. Có người khi sinh ra trong nhung lụa, khi chết đi có khi chỉ còn lại đống tro tàn. Nhưng quan trọng không phải là kết quả, mà là quá trình sống, hành trình cuộc đời. Sống mà nghĩ giàu hay nghèo thì chết cũng giống nhau vậy thôi ta chẳng cần phải làm gì.
Nhưng... bịch nilon cũng đựng được đồ, sao có người lại mua cái giỏ hàng chợ trị giá một trăm ngàn, cái giỏ một trăm ngàn cũng đựng được đồ sao có người lại mua cái giỏ vài triệu, giỏ vài triệu cũng đựng được đồ sao các cô người mẫu, ca sĩ lại mua cái giỏ Hermes Birkin trị giá tới 4 tỷ đồng? Và có nhiều người không những có một cái mà hàng chục cái chẳng hạn như Victoria Beckham.
life1-1345-1441792169.jpg
Ảnh minh họa.
Đó chính là cuộc sống muôn màu muôn vẻ, khi người ta đã đạt được mục tiêu này người ta lại muốn mục tiêu khác cao hơn, kỳ vọng cao hơn, đẳng cấp cao hơn để có động lực tiếp tục cuộc hành trình. Và chính vì vậy xã hội mới phát triển chứ không đơn thuần chỉ mãi là cái bịch nilon đựng được là được!
Chết là cát bụi trở về cát bụi, nhưng có người chết đi rồi nhưng vẫn sống trong tim những người ở lại, có người ra đi thanh thản, có người ra đi trong tiếc nuối, có người ra đi trong cô đơn, có người ra đi trong sự căm phẫn của xã hội! Vậy thì chết có như nhau?
Cái chết là điểm đến của tất cả mọi người, người tới như thế nào thì ra đi như thế đó, nhưng trong quá trình sống nhiều người đã để lại cho nhân loại một di sản về kinh tế, chính trị xã hội, thay đổi lịch sử một nước mà khi người ra đi mọi người đều tưởng nhớ, ghi ơn... hay đơn giản người ta chỉ cống hiến cho làng quê, thôn xóm mà khi họ ra đi mọi người cảm thấy mất mát!... Đó mới chính là mục đích sống trên đời. Ông bà ta chẳng phải có câu “Hùm chết để da, người ta chết để tiếng” đấy thôi.
Chắc có lẽ tôi còn quá nhiều sân si, tham vọng nên thấy ăn cơm nước mắm khác với ăn cơm cá thịt. Đi xe hai bánh khác với xe bốn bánh và chân ngắn thì khác hẳn với chân dài mặc dù cũng tới đó! Nên tôi luôn tự nhắc nhở mình: "Cuộc sống vốn không công bằng, hãy tập quen dần với điều đó!" (Bill Gates) và cố gắng với mục tiêu đề ra vì biết rằng cuộc đời của một đứa trẻ có dễ dàng và thành công hay không phụ thuộc rất nhiều từ xuất thân gia đình. Trừ phi phải giỏi thật sự và biết cách gây chú ý tới người khác như cậu sinh viên thi y khoa "thi được 26,5 điểm nhưng vẫn không được đến trường. xin hãy giúp em"…đó là sự cố gắng vượt trội so với mọi người.
Theo Ngôi sao

Giới thiệu bản thân

Được tạo bởi Blogger.
Hide
X